Angel Friends Club
♥ Lỡ quên mật khẩu rồi T.T ♥
.: AFC Citty :.
  • ♥ Trailer Movie ♥


[fic] Coffee LoveXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Aug 10, 2011 1:57 pm
Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
avatar
A.F.Cer - .:Po_Love:.
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng

Bài gửiTiêu đề: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên

COFFEE LOVE
Ly coffee cho tình yêu



Dàn Cast:

Âu Dương Chấn Phong ( Bobby): Giám đốc bộ phận sản xuất coffee của công
ty B&Y. Anh là người nghiêm túc trong công việc, còn được mệnh danh là
“coffee đá”.


Lâm Văn Long ( Frankie ): Là bạn thân của Bobby và là người chịu trách
nhiệm cho hương vị coffee của cty B&Y. Không “đá” như Bobby, mọi người
thường gọi anh là “coffee nóng” bởi tính hòa đồng và dễ mến của anh


Phương Gia Tuệ ( Yoyo): cô chủ quán xinh đẹp của tiệm coffee Army đối
diện cty B&Y. Tiệm tuy nhỏ nhưng rất ấm áp, điều đó làm cho Army luôn luôn đông
khách là không có gì đáng ngạc nhiên


Qúach Khả Doanh ( Kenix ): Người bạn tri kỷ của Yoyo kiêm luôn việc phụ
trách thiết kế, trang trí cho cửa tiệm Army. Thật là tốt khi có đc người bạn
như Kenix nhưng cũng sẽ rất xui xẻo cho những ai dám động vào những người thân
của cô.


Cùng 1 số diễn viên khác như:

Trịnh Gia Dĩnh ( Kevin ) – Xa Thi Mạn ( Charm)– Âu Dương Lâm Phong (
Raymond ) – Phương Dương Di ( Tavia )…………

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!



Được sửa bởi .:Po_Love:. ngày Wed Aug 10, 2011 2:11 pm; sửa lần 1.

Chữ kí của .:Po_Love:.




"Tớ làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của người con gái mà tớ thích chứ?"==> Shinichi vs Ran-----------------> ShinRan Love

"ĐQH ko phải là thần, anh ấy cũng là người, đứng trước tình yêu, anh ấy cũng muốn đc tình yêu bao bọc, anh ấy cũng biết run khi đứng trước người con gái mình yêu....hy vọng cô ấy yêu anh ấy"==> Đơn Quân Hạo vs Thiên Du------------------> Mingen is Forever

"Trên đời này có nhân mới có quả, có muội mới có huynh"==> Vĩnh Kỳ vs Tiểu Yến Tử-------------------> VĩnhYến is one

"Anh cũng ko biết mình làm sao nữa, chỉ đơn giản là anh muốn hôn em"==> Mẫn Thiên Tứ vs Kim Mỹ Toản---------------> BoYo romantic

"Tớ ko vì tình yêu mà giết người nhưng tớ nhất định sẽ ko để người tớ yêu phải chết"==> Shinichi vs Ran---------------> JunpeiShitori sweet

====Tình Yêu của Po đối với họ là 1 tình yêu không bao giờ có hồi kết====

Wed Aug 10, 2011 1:58 pm
Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
avatar
A.F.Cer - .:Po_Love:.
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên

Chapter 1:

Trời hôm nay
không xanh lắm! Xen kẽ những đám mây xanh thường ngày là lởn vởn 1 vài đám mây
xám đen, báo hiệu cho 1 cơn mưa sắp xảy ra.


Yoyo ngồi trong
tiệm, cô im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ và 1 vài hạt mưa đã đọng trên ô cửa kính
của tiệm. Cô thở dài, chợt nhớ về đêm qua……….

_ Yoyo, anh
nghĩ, mình nên chấm dứt cuộc tình này


Yoyo và Kei (
người bạn trai của cô ) đang nắm tay nói chuyện vui vẻ trên con đường, cô cứ
nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời khi có đc người bạn trai vừa
hào hoa, lịch thiệp lại là chủ 1 cty chứng khoáng nhất nhì HongKong như Kei.
Thế rồi, đột nhiên, tay của Kei dường như nới lỏng ra làm cho tay của cô ko còn
chỗ bám rơi nhẹ xuống người cô. Anh xoay người lại, nhìn thẳng vào Yoyo như sắp
thốt ra 1 lời nói nào đó, dù cô không biết chuyện anh sắp nói với mình là gì
nhưng cô có 1 cảm giác rất lạ.

Có lẽ, cái cảm
giác của cô là đúng khi anh buông ra 1 câu nói làm cho người cô cứng đờ lại,
nhưng cô ko thể hiểu tại sao anh lại nói như thế với mình. Đứng yên trong 60s
để định thần lại sau lời nói của Kei, cô nhìn anh và nói:


_ Anh có thể
cho em 1 lý do khiến anh có thể nói ra câu nói đó với em?


_ Anh sắp lấy
vợ!


“ Anh sắp lấy
vợ “ câu nói đó của Kei như xoáy thẳng vào tim của Yoyo, lời nói là 1 con dao
không lưỡi nhưng nó sẵn sàng đâm thủng trái tim của bất kỳ cô gái nào khi đang
yêu, không ngoại trừ Yoyo. Vậy ra, bấy lâu nay anh đã lừa dối cô để quen với 1
cô gái khác, còn tệ hơn nữa là anh sắp lấy cô gái đó. Đột nhiên, cô cảm thấy
sao mình ngốc quá, ngốc qúa để người mình yêu dối gạt mà ko mảy may nghi ngờ.
Cô nhớ, có lần cô nghe Kenix nói là nhìn thấy Kei đi với 1 cô gái nào đó có vẻ
rất thân mật nhưng cô ko tin, cô gạt phăng những lời nói của cô bạn thân nhất
của mình để rồi tiếp tục tin anh, tin anh 1 cách mù quáng……kết quả dẫn đến sự
việc này hôm nay


_ Sao đến bây
giờ anh mới nói chứ? Anh đã xem em như 1 món đồ chơi, muốn thì chơi, không
thích thì bỏ xó. Và bây giờ, khi anh có được 1 món hàng mới thì anh thẳng tay
bỏ em vào sọt rác sao?


_ Yoyo à, không
phải sự việc như em nghĩ đâu, thật ra anh………… - Kei nắm tay Yoyo nhưng cô đã
rút tay nhẹ ra khỏi tay anh rồi nói:


_ Thôi, anh
không cần nói nữa đâu, em hiểu mà. Anh là 1 ông chủ lớn, anh có địa vị và bối
cảnh của mình còn em chỉ là 1 cô gái bán coffee. 2 chúng ta quá khác xa nhau về
hoàn cảnh, xem như chúng ta có duyên không phận vậy


_Yoyo………

_ Em mong anh
sẽ hạnh phúc với những gì anh đã chọn. – Yoyo nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay
của mình rồi nói – Em có việc, phải về trước, chào anh


Rồi Yoyo quay
bước đi, cô đi về hướng ngược lại. Thật kỳ lạ là cô không khóc, buồn và thất
vọng là cảm xúc duy nhất của cô lúc này. Cô thất vọng về anh! Về những gì anh
đã làm đối với tình yêu của cô dành cho anh. Cô buồn cho số phận mình, từ trước
đến giờ, không ai đến với cô 1 cách thật lòng như cô đến với họ. “ Chẳng lẽ
trên đời này, không có ai cho cô 1 tình yêu thật sự hay sao? “…….

Đang thẫn thờ
với những dòng suy nghĩ, bỗng có tiếng nói sau lưng cô, mà cô đoán, không ai
khác ngoài cô bạn Kenix của mình.


Kenix tay bưng
tay xách đủ thứ đồ dùng để trang trí cửa tiệm, nhìn thấy “bà chủ” tiệm đang
ngồi suy nghĩ bâng quơ, mặc dù cô biết Yoyo đang nghĩ gì, chẳng chuyện gì khác
ngoài chuyện cô ấy và Kei, cô nhăn mặt và nói:

_ Này Yoyo, cậu
làm gì mà thẫn thờ thế, lại phụ tớ 1 tay đi


_ Kenix àh, đồ
trang trí trong tiệm mình quá trời luôn rồi, cậu cứ đi mua thêm cả đống về rồi
tự mình làm khổ mình, lây sang cả tớ nữa


_ Cậu đó, ngoài chuyện pha chế các loại coffee
ra thì chẳng làm gì cả, tớ mà không đến phụ cậu chăm sóc cái tiệm này thì có
ngày mà đóng cửa sớm


Yoyo cười tươi
đi lại chỗ Kenix, cô xoa xoa nhẹ vai cô bạn thân mình rồi an ủi:


_ Hì tớ biết
cậu là chuyên gia trong mảng trang trí này mà, tớ ko nhờ đến cậu thì làm gì có
tiệm Army như ngày hôm nay


_Phải rồi,
phải rồi. Không biết kiếp trước tớ có đối xử tệ với cậu không mà kiếp này tớ
phải gánh vác đủ thứ chuyện cho cậu. – Kenix lắc đầu

Yoyo nở nụ cười
tươi đối với cô bạn Kenix của mình:


_ Để bù đắp lại
công lao của cậu, bây giờ tớ sẽ vào pha ngay cho cậu 1 ly cappuccino khoái khẩu
của cậu nhé

_ Được rồi,
không cần phải vậy đâu, mà đã đến giờ cửa tiệm đã đông khách rồi đấy, cậu vào
trong mà chuyện bị đi


_ OK! Nhờ cậu
mọi việc nha – Yoyo làm động tác tay “ok” rồi chạy nhanh vào trong, Kenix chỉ
biết lắc đầu với cô bạn vừa-thất-tình của mình


Vài phút sau
tiệm Army đã chật cứng bởi độ phủ song rộng rãi có tên là “khách”, Yoyo và
Kenix làm việc bởi hơn tai. Tiệm chỉ có 2 người nên không lúc nào họ đc nghỉ ngơi
trong 1s nào cả. Mặc dù Tavia – em gái Yoyo đã bảo là cần mướn thêm người nhưng
cô nhất quyết không đồng ý bởi cô nghĩ, “không có người phục vụ nào có thể làm
tốt việc vì mục đích của họ chỉ là tiền lương hằng tháng “, phục vụ khách là
phải phục vụ từ tâm, từ trái tim của mình, và vị coffee chính tay cô làm khi
mang lên cho khách nó sẽ tỏa mùi hương thật thơm, thật nồng nàn.


Cô tự hào vì
những ly coffee cô làm ra thật hoàn hảo, không có gì đáng chê cả. Từ những ly
coffee đá thông thường cho đến ly cappuccino hay espresso đều đc cô làm 1 cách
cẩn thận và tỉ mỉ từng công đoạn. Do đó, tiệm của cô tuy không lớn nhưng lúc
nào cũng đầy ấp người. Những người đến đây ngoài chuyện họ đc thưởng thức những
ly coffee thơm ngon từ tay cô chủ làm họ còn xem đây là 1 nơi để thư giản tuyệt
vời nhất với khung cảnh xanh biển chủ đạo dịu nhẹ, cách trang trí không quá cầu
kỳ, hoa mỹ nhưng lại đem cho ta đc sự thanh bình, không 1 chút ồn ào vốn có của
cuộc sống.


1 chàng trai
bước vào tiệm với vẻ ngoài lịch lãm, nụ cười của anh sẵn sàng cướp đi bao trái
tim của các cô gái, anh nhìn quanh tiệm để tìm cho mình 1 chỗ ngồi nhưng dường
như có vẻ hơi khó khăn khi các bàn đều chật cứng người. Anh nhíu mày lại cố
nhìn quanh thêm 1 lần nữa, để chắc rằng mình ko bỏ sót 1 góc nào của tiệm. Yoyo
thấy thế, liền đi lại và nói với người khách không may đó:


_ A, chúng tôi
xin lỗi anh, anh có thể đến đây sớm hơn vào ngày mai?


_ Cô là chủ
tiệm Army này sao?


_ Phải, nhưng
tôi cũng rất tiếc vì tiệm đã hết chỗ - Yoyo cười xin lỗi với vị khách


Như bị hớp hồn
bởi nụ cười quá dễ thương và thánh thiện của cô chủ tiệm, anh không ngại nói:


_ Tôi có nghe
nói đến Army với hương vị coffee rất đặc biệt cũng như khung cảnh nơi đây, có
vẻ như lời đồn không sai khi tôi không thể tìm đc 1 chỗ nào trong tiệm. Nhưng
cũng vì vậy mà hôm nay tôi nhất quyết phải thưởng thức được 1 ly coffee do
chính tay cô chủ tiệm xinh đẹp này pha


_ Nhưng, tiệm
không còn chỗ anh à – Yoyo phân vân trước lời vị khách kỳ lạ


_ Không sao,
tôi sẽ ra ngoài chờ. Vậy nhé, hẹn gặp lại cô trong phút chốc nữa – anh chàng kỳ
lạ nháy mắt với Yoyo rồi bước ra ngoài


Yoyo thấy khó
hiểu với cái anh chàng này, cô lắc đầu rồi đi vào trong quầy đứng tiếp tục công
việc pha coffee cho khách. Vài phút cô lại nhìn ra cửa, thoáng thấy vị khách kỳ
lạ ngồi yên vị nghe headphone trên chiếc xe hơi bóng loáng cô cũng đoán ra được
phần nào anh chàng này là vị công tử của
1 ông chủ tập đoàn nào đó như tập đoàn cty B&Y đối diện cửa tiệm mình.


Hơn 4 tiếng sau
tiệm cũng đã vơi khách dần, anh chàng kỳ lạ đó bước vào tiệm 1 lần nữa như lời
anh ta đã nói. Nhưng lúc này cũng đã là 10h30p.m


_ Chào cô chủ 1
lần nữa nhé. Thế đã có 1 chỗ cho tôi rồi chứ nhỉ?


_ Nhưng giờ
cũng khá khuya rồi, chúng tôi đã chuẩn bị treo bảng đóng cửa rồi


_ Công tôi đợi
hơn 4 tiếng có lẽ cô cũng nên cho tôi 1 ly coffee chứ nhỉ?


_ Thôi đc, mời
anh qua bàn ngồi


Yoyo đưa anh
chàng kỳ lạ đó yên vị trên chiếc bàn kế bên cửa kính rồi nhẹ nhàng đưa menu.
Anh ko cần xem qua menu, nhìn cô chủ tiệm rồi nói:


_ Tiệm không có
vụ phục à? 1 mình cô tự lo mọi việc sao?


_ Phiền anh gọi
coffee, giờ cũng khá khuya rồi – Yoyo nói khéo


_ OK, cho tôi 1
espresso


_ Anh muốn
thưởng thức ly espresso với hương vị nào?


_ Espresso
macchiato đi! Thêm 1 ít sữa vào có vẻ sẽ tuyệt hơn


_ Nếu espresso
macchiato thì chắc chắn sẽ có 1 ít sẽ để làm sủi bọt. Anh cảm phiền đợi tôi 1
chốc


Yoyo cười rồi
quay nhanh vào trong làm coffee. Anh chàng nhìn Yoyo rồi cười 1 cách bí hiểm.
Kenix đi lại quầy, bóp nhẹ 2 vai mình rồi nói:


_ Thật là mệt
mỏi quá. Hôm nay mình đóng cửa sớm đi Yoyo


_ Sao mà đóng
đc chứ, còn vị khách đặc biệt kia kìa – Yoyo chỉ tay vào anh chàng kỳ lạ đó


_ giờ này mà
còn khách vào sao? – Kenix nhìn theo tay Yoyo – Có vẻ khá điển trai đấy nhỉ?


_ Anh ta ngồi ở
ngoài đợi hơn 4 tiếng rồi đấy – Yoyo vừa nói vừa làm coffee


_ Sao? 4 tiếng
ư?


_ Ừ, vì thế
mình mới cho anh ta ly coffee cuối cùng của tiệm – Yoyo cười nhẹ


Sau khi hoàn
tất ly espresso, Yoyo đem ra bàn cho anh chàng đó. Anh nhìn Yoyo, cười nhẹ rồi
thưởng thức ly coffee của mình:


_ Không quá tệ
chứ nhỉ?

_ Tất nhiên.
Tôi đã có hơn 5 năm kinh nghiệm pha coffee mà


_ Tôi thì không
có kinh nghiệm pha coffee nhưng tôi có thể nhận biết coffee 1 cách hoàn hảo
nhất


_ Nhận biết?

_ Phải, tôi chỉ
cần nhấp là biết đó là vị của coffee loại nào.

_
Vậy ư? À thôi, tôi ko phiền anh thưởng thức ly coffee – Yoyo nghe vậy không mảy
may ngạc nhiên trước lời nói của vị khách lạ đó


Yoyo quay vào
trong để dọn dẹp lại vài thứ cùng Kenix để sau khi anh chàng này ra về là cô sẽ
đóng cửa tiệm. Mà không may cho Yoyo là phải hơn 12h anh chàng mới thủng thẳng
rồi khỏi chiếc bàn.


Anh đi lại chổ
quầy, lấy chiếc ví của mình ra, chìa cho Yoyo tờ giấy bạc để thanh toán


_ Có vẻ như tại
tôi mà cửa tiệm mới đóng cửa trễ như thế nhỉ?


_ Cũng không có
gì, phục vụ khách là trên hết, dù anh có ở lại đến 1, 2h tôi cũng sẽ chờ - Yoyo
đưa lại cho anh vài tờ tiền thối lại


_ Cô chủ tiệm
quả là hiếu khách nhỉ? Chẳng hay cô có thể cho tôi biết tên để tiện xưng hô
không?


_ Điều đó có
cần thiết?


_ Đương nhiên.
Tôi chắc chắn sẽ là khách quen của tiệm này. Tôi là Âu Dương Lâm Phong hay gọi
là Raymond, còn cô?


Nghe cuộc đối
thoại của Yoyo và anh chàng này, Kenix liền xen vào


_ Àh tôi nghĩ,
cửa tiệm tôi đã quá giờ đóng cửa, anh cảm phiền……..


_ Ok tôi sẽ đi
nhưng chẳng lẽ cô không thể cho tôi biết tên hay sao? – anh nhìn Yoyo


_ Không thành vấn đề. Cô ấy họ Phương tên
là…………..


Yoyo nhìn sang
Kenix như muốn nói gì đó nhưng cô bạn thân này không mảy may nhìn lấy bạn mình
mà tiếp tục


_ Àh mà thôi,
anh chỉ cần biết vậy là đủ!


_ Sao đang nói
giữa chừng lại ngưng thế?


_ Anh không
phải là khách quen của tiệm nên cần biết vậy là đủ


_ Thế phải là
khách quen mới có thể biết tên cô chủ tiệm xinh đẹp này sao? – Raymond nhìn
sang 2 cô chủ rồi nói _ Thế như thế nào mới đc gọi là khách quen?


_ Nếu như trong
vòng 1 tuần anh có thể tới tiệm chúng tôi không thiếu một ngày thì có thể gọi
là khách quen


_ OK! Tôi sẽ
làm đúng như thế. Thôi, chào cô Phương chủ tiệm xinh đẹp và cô nàng phụ việc
sắc sảo này nhé


Kenix nghe anh
chàng này nói vậy liền nói vọng ra cửa


_ Ê, tôi không
phải là phụ việc àh nha!


Nhưng đáp lại
cô chỉ là cái vẫy tay của anh chàng
Raymond. Kenix bực tức:


_ Đúng là cái
tên công tử dở hơi!


_ Thôi đi cô
nương, dọn dẹp rồi về, trễ quá rồi!


Yoyo lắc đầu
trước cô bạn Kenix của mình. Kenix là vậy, nếu như 1 khi đã không thích ai rồi
thì cô ấy nói ra mặt. Thẳng thắn và thân thiện là tính cách của Kenix. Cô ấy
cũng là 1 người khá hoàn mỹ. Mọi việc cô ấy làm dường như đều không có 1 điểm
nào đáng chê trách…………..



Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của .:Po_Love:.




"Tớ làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của người con gái mà tớ thích chứ?"==> Shinichi vs Ran-----------------> ShinRan Love

"ĐQH ko phải là thần, anh ấy cũng là người, đứng trước tình yêu, anh ấy cũng muốn đc tình yêu bao bọc, anh ấy cũng biết run khi đứng trước người con gái mình yêu....hy vọng cô ấy yêu anh ấy"==> Đơn Quân Hạo vs Thiên Du------------------> Mingen is Forever

"Trên đời này có nhân mới có quả, có muội mới có huynh"==> Vĩnh Kỳ vs Tiểu Yến Tử-------------------> VĩnhYến is one

"Anh cũng ko biết mình làm sao nữa, chỉ đơn giản là anh muốn hôn em"==> Mẫn Thiên Tứ vs Kim Mỹ Toản---------------> BoYo romantic

"Tớ ko vì tình yêu mà giết người nhưng tớ nhất định sẽ ko để người tớ yêu phải chết"==> Shinichi vs Ran---------------> JunpeiShitori sweet

====Tình Yêu của Po đối với họ là 1 tình yêu không bao giờ có hồi kết====

Wed Aug 10, 2011 2:25 pm
ngày hôm nay để quên đi ngày hôm qua, ngày hôm nay để hướng tới ngày mai, cuộc sống của ta chính là ngày hôm nay
avatar
A.F.Cer - yenvidiep080297
-‘๑’- ¤Thiên Thần Tập Sự¤ -‘๑’-
-‘๑’- ¤Thiên Thần Tập Sự¤ -‘๑’-
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 08/02/1997
Đến từ Đến từ : thiên đường hạnh phúc
Châm ngôn Châm ngôn : ngày hôm nay để quên đi ngày hôm qua, ngày hôm nay để hướng tới ngày mai, cuộc sống của ta chính là ngày hôm nay
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 08/02/1997
Đến từ Đến từ : thiên đường hạnh phúc
Châm ngôn Châm ngôn : ngày hôm nay để quên đi ngày hôm qua, ngày hôm nay để hướng tới ngày mai, cuộc sống của ta chính là ngày hôm nay

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên http://conankun.yourme.net/

Tuy em chưa coi film này nhưng em nghĩ đây có lã sẽ là 1 câu chuyện tình yêu đẹp nhưng cũng đầy sóng gió. Lời văn thì quá ok rùi.

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của yenvidiep080297

Wed Aug 10, 2011 3:26 pm
Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)
avatar
A.F.Cer - R + S = Love
♥☆.•°Thiên Thần Cấp Cao°•.☆♥
♥☆.•°Thiên Thần Cấp Cao°•.☆♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 26/03/1995
Đến từ Đến từ : Thành phố thiên thần
Châm ngôn Châm ngôn : Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 26/03/1995
Đến từ Đến từ : Thành phố thiên thần
Châm ngôn Châm ngôn : Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên http://afccity.forum-viet.com

Hihi, em vừa đọc xong tức thì đi, ban đầu đọc em hơi hết hồn, khá hụt hẫng và thương cho Yoyo thì một chàng trai giám đốc công ty. Nhưng công nhận duyên số chị nhỉ, có lẽ anh giám đốc và chị Yoyo ko có duyên với nhau, nhưng cũng nhờ vậy chị ấy đã gặp được anh ADCP, hihi, chuyện tình 2 người này hứa hẹn sẽ đẹp đây :X:X
Phong thái văn vẫn như ngày nào, đó là lý do em yêu thích fic của chị, ráng viết tiếp chị nhé, em ủng hộ hết mình đó :X:X:X
Chai zô ( Cố lên ) my Mod :X:X:X

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của R + S = Love

Wed Aug 10, 2011 4:44 pm
Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
avatar
A.F.Cer - .:Po_Love:.
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên

@yen: đây ko phải là film đâu e, chỉ là fic do c viết thui àh ^^ flower

@Truc: Smile) nghe lời e để c cố viết tiếp. mà e có khen c quá ko đấy, làm c nở banh cái lỗ mũi

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của .:Po_Love:.




"Tớ làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của người con gái mà tớ thích chứ?"==> Shinichi vs Ran-----------------> ShinRan Love

"ĐQH ko phải là thần, anh ấy cũng là người, đứng trước tình yêu, anh ấy cũng muốn đc tình yêu bao bọc, anh ấy cũng biết run khi đứng trước người con gái mình yêu....hy vọng cô ấy yêu anh ấy"==> Đơn Quân Hạo vs Thiên Du------------------> Mingen is Forever

"Trên đời này có nhân mới có quả, có muội mới có huynh"==> Vĩnh Kỳ vs Tiểu Yến Tử-------------------> VĩnhYến is one

"Anh cũng ko biết mình làm sao nữa, chỉ đơn giản là anh muốn hôn em"==> Mẫn Thiên Tứ vs Kim Mỹ Toản---------------> BoYo romantic

"Tớ ko vì tình yêu mà giết người nhưng tớ nhất định sẽ ko để người tớ yêu phải chết"==> Shinichi vs Ran---------------> JunpeiShitori sweet

====Tình Yêu của Po đối với họ là 1 tình yêu không bao giờ có hồi kết====

Wed Aug 10, 2011 4:46 pm
Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)
avatar
A.F.Cer - R + S = Love
♥☆.•°Thiên Thần Cấp Cao°•.☆♥
♥☆.•°Thiên Thần Cấp Cao°•.☆♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 26/03/1995
Đến từ Đến từ : Thành phố thiên thần
Châm ngôn Châm ngôn : Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 26/03/1995
Đến từ Đến từ : Thành phố thiên thần
Châm ngôn Châm ngôn : Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên http://afccity.forum-viet.com

@ chị Po : Em ko có khen chị quá đâu, em khen thật lòng đó, hihi, em hâm mộ tài viết fic của chị lắm T^T Ráng viết tiếp chị nha, em ủng hộ chị nhiều nhiều :*:*:*
Sau này nếu được chị thử chuyển sang viết fic về Angel's Friends luôn nhé Smile)

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của R + S = Love

Thu Aug 11, 2011 3:25 pm
Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
avatar
A.F.Cer - .:Po_Love:.
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên

Chapter 2:





Và rồi những
ngày sau đó Ray liên tục đến quán Army để thưởng thức những ly coffee thơm ngon
do chính tay cô chủ quán pha, ngoài ra anh còn có 1 mục đích nữa là biết cho
bằng được tên của cô chủ quán xinh đẹp. Đến ngày thứ năm thì anh không đi 1
mình nữa mà đi với 1 người đàn ông có vẻ rất thân



_ Ray này,
đường đường em là 1 cậu chủ mà lại đến uống coffee ở những quán thường như thế
này sao?



_ Cũng không
hẳn là thế, bởi vì ở đây có………



Kenix đi lại
bàn đưa cho họ menu làm đứt quãng câu nói của Ray



_ Lại là anh
nữa sao? Ngày thứ năm rồi đấy nhỉ? Coi bộ anh cũng khá kiên trì!



Ray đưa menu
qua cho người anh mình rồi nhìn Kenix mỉm cười:



_ Tôi nói được
là sẽ làm được. Chỉ còn 2 ngày nữa thôi là hết hạn 1 tuần cô yêu cầu, đến lúc
đó thì……. – vẻ mặt của Ray nói đến đây thì càng lúc càng “gian”



_ Cô cảm phiền
cho tôi 1 cappuccino – câu nói của người anh phá tan cá vẻ mặt quá ư là “gian”
của Ray.



Kenix gật đầu
nhẹ rồi lấy lại cái menu



_ Này, tôi chưa
gọi gì mà – Ray la lên



_ Vẫn là
espresso chứ? – Kenix nhìn Ray nói và sau cái gật đầu của anh, cô liền đi vào
quầy.



15’ sau Kenix
quay lại với 2 ly coffee trên tay, cô nhẹ nhàng đặt chúng xuống bàn. Mặc dù là
cô không ưa gì anh chàng công tử điển trai Raymond nhưng Kenix vẫn giữa đứng
nguyên tắc phục vụ khách của Yoyo đề ra. Cô cười nhẹ với họ “ Chúc 2 anh có
được những phút giây thư giãn tuyệt vời nhất khi đến với Army”. Ray thì không
lạ gì với cách phục vụ của quán nhưng còn người anh của Ray thì lại khác. Vì
chỉ mới bước vào quán, qua cái nhìn của Kenix đối với Ray thì anh đã biết cô
nàng này không ưa gì Ray nhưng tại sao cô lại có để có đc thái độ phục vụ với
Ray như 1 người bạn thân thiết của quán?. Anh nhấp 1 ngụm cappuccino rồi nhìn
Ray với ánh mắt khó hiểu:



_ Vị coffee ở
đây rất đặc biệt, nó khác hẳn những gì mà anh nghĩ trước đó. Nhưng có điều anh
không hiểu là tại sao cô phục vụ đó lại có thể đối xử với em 1 cách quá thân
thiện như vậy trong khi cô ấy không mấy có thiện cảm với em?



Ray nhìn anh
mình rồi cười_ Ý anh là cô ấy ghét em sao?



_ ANh có đui
cũng thấy được là cô ấy ghét em mà. Quán này cũng thật tốt khi có được người
phục vụ như vậy



Ray nghe câu
nói của anh mình rồi phá lên cười:



_ Bobby ơi,
người ta không phải là phục vụ đâu, cô ấy mà nghe anh nói vậy chắc chắn anh
cũng sẽ giống như em trong mắt của cô nàng sắc sảo đó thôi.






_ Sao? Không
phải là phục vụ àh? – Bobby ngạc nhiên trước lời nói của Ray



_ Người ta là
cố vấn trang trí của quán đó, có thể nói là 1 nửa chủ quán. Mọi thứ ở đây đều
do 1 tay cô ấy làm, chỉ trừ việc pha coffee là do đích thân chủ quán làm thôi.



Bobby gật đầu
sau khi hiểu ra vấn đề. Anh nhìn xung quanh quán, tuy không gian quán không lớn
nhưng nó đem lại cho ta cái cảm giác dễ chịu mà không phải bất cứ quán nào cũng
có được. Khung cảnh dịu nhẹ của quán cộng với mùi thơm quyến rũ từ ly coffee tỏa
ra thì bao nhiêu nhọc nhằn, vất vả đều tan biến hết và trả lại cho ta sự thanh
bình, yên ả trong tâm h hồn! Khá hài lòng với việc Ray đã giới thiệu cho anh 1
nơi đúng nghĩa để thưởng thức được hết mùi vị của ly coffee. Khi ly coffee của
Bobby và Ray đã vơi đi 1 nửa thì quán bắt đầu đông khách. Chỉ 1 chốc sau thì đã
không còn chiếc ghế nào dư ra.



Yoyo và Kenix
tất bật chạy ngược chạy xuôi để phục vụ nhưng trên gương mặt họ luôn hiện diện
1 nụ cười không chút mệt nhọc. Nụ cười của họ đối với khách thật sự rất thánh
thiện, chân thật và không chút giả dối. Bobby thấy vậy anh rất ngưỡng mộ và
khâm phục khả năng của 2 cô gái này mặc dù đây là lần đầu tiên anh bước vào
quán.



Ray quay sang
nói nhỏ với Bobby _ Anh thấy em giới thiệu không sai chứ?



Bobby gật đầu
đồng tình với Ray rồi tiếp tục quan sát . Bỗng, có 1 vị khách đi ngược hướng
với Yoyo đụng phải cô làm cho 3 ly coffee nóng trên tay cô úp thẳng vào người
cô. Kenix, Ray, Bobby và tất cả mọi người trong quán đều giật mình về chuyện
này……..



Kenix và Ray chạy
nhanh lại đỡ Yoyo. Vị khách bất cẩn ấy liên tục nói “Xin lỗi cô, tôi thật sự
không cố ý, xin lỗi cô” với vẻ mặt hốt hoảng và hối lỗi nhất.



_ Cậu có sao
không? Phỏng hết rồi phải không?-Kenix nhìn trên người Yoyo toàn là mùi coffee,
cô lấy khăn giấy thấm nhẹ vào người bạn mình nhằm làm dịu đi cơn đau của Yoyo.



Ray thấy vẻ mặt
đau đớn của Yoyo sau khi “hứng” hết cả 3 ly coffee vào người anh liền quay sang
vị khách đó nói lớn “_Anh đi mà không nhìn đường gì cả sao?”. Yoyo thấy vậy
liền nhìn Ray ra hiệu cho cậu ta im lặng rồi quay sang cười nhẹ với vị khách
đang thật sự hốt hoảng đó



_ Tôi không sao
đâu, anh đừng lo. Chính tôi mới là người phải xin lỗi anh và tất cả mọi người ở
đây vì đã làm cho mọi người phải vì tôi mà mất đi cái cảm giác vui vẻ trước đó.
Tôi thật sự xin lỗi – Kenix đỡ Yoyo đứng dậy và cả 2 gật đầu nhẹ xin lỗi với tất cả mọi người trong quán.



Câu nói và hành
động đó của 2 cô chủ quán đã làm cho mọi người cũng như vị khách đó cảm thấy
yên lòng, họ nghĩ mình thật sự không chọn nhầm quán. Riêng Bobby sau khi quan sát mọi hành động, cử chỉ của
Yoyo thì anh cảm thấy thật sự ngưỡng mộ cô gái này. Từ lúc xảy ra sự cố cho đến
giờ nhưng cô chủ quán vẫn không có thái độ gì gọi là giận dữ mà thái độ của cô
vẫn rất ôn hòa, thân thiện với mọi người cũng như vị khách bất cẩn đó, ở cô có
cái gì đó rất đặc biệt mà không ai có thể có được. Yoyo nhìn Ray rồi cười:






_ Cám ơn anh,
tôi xin lỗi vì đã làm phiền tới anh. Bây giờ anh có thể tiếp tục trở lại bàn để
thưởng thức ly coffee còn dang dở



_ Nhưng cô không
sao chứ? Hay để tôi đưa cô đi khám bác sĩ cho chắc? – Ray nhìn Yoyo với vẻ lo
lắng



Kenix thấy vậy
liền lên tiếng _ Cô ấy không sao đâu, chuyện của cô ấy để tôi lo là được rồi.



Bobby đi lại
chỗ của họ đưa cho Kenix 1 chiếc khăn lạnh và nói nhẹ:



_ Cô cầm lấy
chườm đỡ lên người cô ấy đi, nó sẽ làm cho cô ấy cảm thấy dễ chịu hơn. Tôi nghĩ
cô nên lấy nước lạnh rửa vết thương cho cô ấy rồi lấy kem trị phỏng bôi vào,
làm như thế sẽ tránh để lại sẹo sau này!



Kenix nhận lấy
khăn của Bobby rồi đặt lên vết thương đầy mùi coffee của Yoyo, cô không quên nói
lời cảm ơn với Bobby rồi dìu Yoyo đi vào trong để xem vết thương. Ray không
biết làm gì để giúp họ, anh liền đi lại quầy lấy khăn ướt lau lại sàn cho sạch
vết coffee. Bobby thì nhặt những mảnh vỡ của 3 ly coffee lên đem vào trong
quầy. Xong việc anh cùng Bobby về chỗ ngồi của họ. Bobby nhìn đứa em với nét
mặt bồn chồn không yên



_ Sao thế? Lo
cho người ta àh?



_ Anh nói
lạ, cô ấy là chủ quán không lo cho cô ấy
thì mốt làm sao có đc những ly coffee thơm ngon để thư giãn hằng ngày chứ? Đời
em còn dài lắm, không thể suốt ngày cứ uống nước lọc đc



_ Còn những
quán coffee khác thì sao? Đâu phải HongKong chỉ có mỗi quán này!



_ Nhưng em đã
trót chọn quán này để uống coffee cả đời rồi – Ray cười ranh mãnh



_ Thế cô ấy có
phải là người chủ quán phụ trách việc pha coffee?



_ Chứ anh nghĩ
ngoài cô ấy ra còn ai nữa?



Càng ngày Bobby
càng thấy ngưỡng mộ tài năng và đức độ của 2 cô chủ quán. KHông những vậy, họ
còn rất xinh đẹp.



10’ sau Kenix
và Yoyo bước ra sau khi đã băng bó xong vết thương. Yoyo nhanh chóng đi vào
trong quầy pha lại 3 ly coffee lúc nãy. Ray nắm tay Kenix níu lại và hỏi:



_ Này, cô ấy đã
bị thương rồi sao không nghỉ ngơi mà còn ra làm thế?



Kenix giựt tay
mình ra khỏi tay Ray rồi nghiêm nghị nói



_Vậy anh nghĩ
tiệm coffee sẽ làm gì khi không có người pha coffee?



_ Ờ…..àh…mà ý
tôi không phải vậy – Ray lúng túng trước câu hỏi của Kenix – Chẳng qua là tôi
muốn hỏi ngoài Yoyo ra thì không còn ai khác có thể pha coffee cho tiệm sao?
Chẳng…….chẳng hạn như cô vậy



_ Thật ra là
cũng có……. Àh mà sao tôi lại phải nói với anh chuyện này nhỉ? Anh có vẻ đi quá
giới hạn của 1 người khách rồi đấy!



Câu trả lời của Kenix làm cho Ray không thể
nói thêm được lời nào, rồi cô bỏ vào trong quầy phụ Yoyo. Bobby nhìn Ray cười
làm cho anh chàng này bực mình:






_ Anh làm gì mà
nhìn em cười hoài vậy? Bộ mặt em dính gì sao?



_ Không, không
có gì! Chỉ là anh thấy có nguyên “cục quê” trên mặt em thôi ^^



Câu nói trêu
chọc của Bobby làm Ray càng quê hơn nữa, anh bực dọc nói;



_ Có cần anh
phải nói thẳng như vậy không?



Khoảng 15’ sau
khi cơn bực tức của Ray tạm lắng xuống thì có 1 người thanh niên có vẻ trạc
tuổi anh bước vào quán. “Anh ta không phải là khách mà hình như là bạn của 2 cô
chủ tiệm” – suy nghĩ đó trong đầu của Ray lóe lên khi anh cố dõng tai lắng nghe
cuộc đối thoại của họ:



_ Chào 2 nàng
tiên. Bận lắm sao? Có cần anh giúp gì không?



_ Thì cũng như
mọi ngày thôi – Kenix trả lời rồi như cô nghĩ ra 1 cái gì đó – A đúng rồi
Kevin! Anh có thể trông quán giúp bọn em không?



_ Gì vậy Kenix? Sao lại nhờ anh
ấy trông quán? Bộ cậu bận gì hả? – Yoyo quay sang trong khi tay cô vẫn đang bận
bịu pha coffee



Kenix vỗ mạnh
vào vai anh chàng Kevin đang ng
ơ ngác đứng đó “
Óái đau. Em định làm gì anh thế?”



_ Anh Kevin có thể nói
là đủ tiêu chuẩn để trông quán đó. Anh ấy vừa pha đc tất cả các loại coffee này
lại vừa có sức khỏe dẻo dai, đôi chân nhanh nhẹn để có thể phục vụ khách nữa.
Có thể xem Kevin là sự kết hợp hoàn hảo của tớ và cậu đó



_ Này này cô
bé, đừng có làm bộ đ
ưa anh lên thiên
đàng rồi bắt anh trông tiệm giúp để trốn đi ch
ơi đấy? Anh
không làm đc đâu – Kevin lắc tay nguầy nguậy



_ Ừ phải rồi
đấy, cậu có bận gì thì đi đi chứ tớ có làm sao đâu mà phải nhờ anh ấy chứ -
Yoyo cũng lắc đầu



Kenix quay sang
cô bạn mình



_ Người có vấn đề là cậu đấy Yoyo àh. Chẳng phải cậu
định tối nay sau khi đóng cửa sẽ đi bệnh viện sao? Vết th
ương của cậu để lâu không tốt đâu. May có anh Kevin
tốt …..



Chưa kịp để Kenix nói hết câu, Kevin đã la toáng lên


_ Sao lại phải
đi bệnh viện? Em bị th
ương lúc nào mà
anh không biết vậy Yoyo?



_ Anh có nhỏ
tiếng lại đc không hả? – Yoyo liếc sang Kevin



_ Thôi, mọi
việc ở đây nhớ anh cả nhé. Bọn em đi tí rồi sẽ về



Kenix lôi nhanh Yoyo ra khỏi quầy rồi với lấy
chiếc túi của cô, cả 2 chạy ào ra cửa không kịp để cho Kevin nói thêm lời nào.
Anh chàng Kevin chỉ biết đứng ngơ ngác rồi anh vào trong quầy pha tiếp coffee
cho khách mà Yoyo lúc nãy chưa làm xong.



_ Này Ray! Em
có định vào cty của anh làm không?



“…..” Câu hỏi
của Bobby không thể có câu trả lời bởi vì Ray dường như đang theo đuổi 1 suy
nghĩ nào đó. Anh nhìn đứa em đang ngớ ngẩn của mình, chân mày nhíu lại, cặp mắt
đăm chiêu như đang có 1 vấn đề gì rất quan trọng cần Ray giải quyết. Anh lay
mạnh “RAY!”






Ray giật mình
nhìn sang anh mình _ Anh sao thế? Làm em giật cả mình!



_ Anh phải là
người hỏi câu đó mới đúng. Em suy nghĩ gì mà tập trung dữ vậy? Anh hỏi cũng
không trả lời



_ Hả? Anh hỏi
em cái gì vậy? – Ray ngơ ngác



Bobby lắc đầu _
Đúng là tâm hồn của em ở tận đẩu tận đâu ấy. Suy nghĩ gì mà tập trung dữ vậy?



_ Àh không có
gì. Mà nãy giờ anh có nghe gì không?



_ Nghe chứ! –
Bobby đáp chắc



_ Thế anh nghe
đc những gì? 2 Cô ấy hình như tên là Yoyo và Kenix phải không? Còn cái thằng cha lạ hoắc
đó nữa, có vẻ như rất thân với 2 người đó – Ray vừa nói vừa nhìn về phía Kevin



_ Em đang nói
gì vậy? Anh nói anh nghe là anh nghe rõ em nói gì đó. Ngồi sát bên mà không
nghe mới lạ



_ Anh hai àh,
thì ra nãy giờ anh không nghe cuộc đối thoại của 3 người họ sao? – Ray nhăn mặt



Bobby cười và
nhấp 1 ngụm coffee



_ Họ nói gì là
chuyện của họ, có liên quan gì đến anh đâu mà anh phải nghe chứ?



Ray đưa tay lên
miệng ra hiệu bảo Bobby im lặng vì Kevin đang bưng coffee lại cho khách và đi
ngang bàn của họ. Ray cứ nhìn chằm chằm vào Kevin như muốn hỏi gì đó nhưng mà
anh không thể mở lời đc. Kevin thấy như có ai nhìn mình từ phía sau, anh quay
lại thì bắt gặp ánh mắt của Ray đang nhìn thẳng vào anh. Thấy Kevin quay lại,
Ray liền quay mặt sang chỗ khác…. Kevin cười nhẹ và đi lại chỗ của Ray:



_ Dường như anh
muốn dùng thêm coffee?



_ Àh không –
Ray quay sang – Chả là tôi muốn hỏi bộ vết thương của cô chủ tiệm nặng lắm hay
sao mà phải vào bệnh viện khám vậy?



_ Chuyện
này tôi cũng không rõ lắm. Tôi cũng chưa biết đc nguyên nhân tại sao cô ấy lại
bị thương. Có phải anh biết đều gì đó không? – Kevin nhìn Ray dò hỏi



_ Lúc cô ấy bị
thương tôi cũng đã có mặt ở đây!



Kevin như mừng
rỡ, chộp lấy tay của Ray _ Vậy anh cảm phiền kể lại giúp tôi đc không? Tôi đang
rất lo cho cô ấy



Ray chưa kịp mở
miệng nói gì thì Bobby lên tiếng _ Cô ấy bị phỏng bởi coffee. Lúc đó có 1 người
khách đi ngang bất cẩn đụng phải cô ấy làm cho 3 ly coffee trên tay đổ thẳng
vào người cô ấy.



_ Chuyện
xảy ra bao lâu rồi? – Kevin nhìn sang Bobby



_ Cách đây
khoảng 30’ trước khi anh đến



_ Cám ơn anh! –
vừa dứt lời Kevin liền lấy điện thoại trong túi mình ra và bấm số gọi cho ai
đó. Mà theo suy nghĩ của Bobby thì không ai khác ngoài Yoyo hoặc là Kenix.






“ Alô, Kenix! 2
người đang ở bệnh viện nào thế?............Uh, nếu vậy thì em đ
ưa Yoyo đến bệnh viện Nhất Ái đi, rồi tìm gặp bác sĩ
Cao, ông ấy là chuyên gia trong lĩnh v
c trị các bệnh
liên quan đến da đấy ………Rồi, rồi anh biết. Anh sẽ gọi điện báo cho ông
ấy……..OK! Anh biết rồi. Bye! “



Vừa dứt lời
Kevin bấm tiếp 1 số điện thoại khác và không ai khác ngoài ông bác sĩ Cao anh
vừa nhắc tới. Sau khi nhờ vị bác sĩ đó, anh cúp máy nhưng dường như trong lòng
vẫn bồn chồn không yên



_ Có vẻ anh rất
thân với 2 cô ấy? – Ray liên tiếng



_ À, cũng
không………. – chưa kịp trả lời với Ray thì có khách gọi coffee, anh liền quay
sang nói nhanh với Ray – Cảm ơn 2 anh rất nhiều – rồi chạy nhanh vào quầy



Ray bực tức
nhìn theo Kevin rồi quay sang anh mình



_ Này, lúc ấy
ai bảo anh kể cho cậu ấy hả? Em còn đang định khai thác ở cậu ta 1 vài chuyện
trước khi nói cho cậu ta biết tình hình lúc đó. Anh làm em bể chuyện hết rồi



_ Người bị
thương thì không lo, lo làm chuyện gì đâu . Nếu như em còn ngồi đó hỏi chuyện
không đâu thì chắc 2 người kia đã khám về mất rồi



_ Cũng phải.
Thôi vì vết thương của Yoyo nên em tha cho anh lần này. Nhưng em không bỏ qua
đâu, phải chiến tới cùng! – Ray nhìn Kevin với cặp mắt “sát thủ”



_ Người ta có
bạn trai rồi đó – Bobby nhìn Kevin – Vừa đẹp trai, lại có tài pha coffee, nói
chuyện cũng rất đàng hoàng, coi bộ là người tốt đấy. Yoyo cũng thật tốt khi có
đc người bạn trai như cậu ta



_ Xí, thế em
không phải là người tốt sao? Anh nói thế làm như em là người xấu không bằng –
Ray bĩu môi – Mà chưa chắc cậu ấy là bạn trai Yoyo, lỡ đâu là anh cô ấy thì
sao?



Bobby đặt tay mình
lên vai Ray, nói nhẹ _ Anh không phải là không có khả năng nhìn người đâu nhá
nhóc! Anh dám chắc nếu như không phải là bạn trai cô ấy thì ắt là người rất
thích cô ấy. Tuyệt đối không phải là anh cô ấy!



_ Anh chắc như
vậy thật sao?



_ Tất nhiên.
Anh đã tiếp xúc với rất nhiều người, chẳng lẽ chuyện nhỏ như vậy mà anh không
nhìn ra sao? – Bobby cười tự tin



_ Phải rồi,
phải rồi, biết anh giỏi nhất rồi!



Ray đắn đo suy
nghĩ về lời nói của Bobby, nó không phải là không có cơ sở. Yoyo và Kenix có
điều kiện tốt như vậy thì làm sao mà không có người theo đuổi đc? Kevin quen
với Yoyo bao lâu thì anh không thể biết, nhưng nhìn mức độ thân thiết của họ
chắc ít nhất cũng là 3 năm. Trong khi anh chỉ quen đc với Yoyo vỏn vẹn 5 ngày,
tên thật của cô anh cũng không biết. Chỉ mơ hồ biết đc tên thường gọi của cô là
Yoyo vì anh đã nghe lỏm đc cuộc đối thoại khi nãy và Phương là họ của cô mà 5
ngày trước đó Kenix nói cho anh biết!
























Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của .:Po_Love:.




"Tớ làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của người con gái mà tớ thích chứ?"==> Shinichi vs Ran-----------------> ShinRan Love

"ĐQH ko phải là thần, anh ấy cũng là người, đứng trước tình yêu, anh ấy cũng muốn đc tình yêu bao bọc, anh ấy cũng biết run khi đứng trước người con gái mình yêu....hy vọng cô ấy yêu anh ấy"==> Đơn Quân Hạo vs Thiên Du------------------> Mingen is Forever

"Trên đời này có nhân mới có quả, có muội mới có huynh"==> Vĩnh Kỳ vs Tiểu Yến Tử-------------------> VĩnhYến is one

"Anh cũng ko biết mình làm sao nữa, chỉ đơn giản là anh muốn hôn em"==> Mẫn Thiên Tứ vs Kim Mỹ Toản---------------> BoYo romantic

"Tớ ko vì tình yêu mà giết người nhưng tớ nhất định sẽ ko để người tớ yêu phải chết"==> Shinichi vs Ran---------------> JunpeiShitori sweet

====Tình Yêu của Po đối với họ là 1 tình yêu không bao giờ có hồi kết====

Thu Aug 11, 2011 4:08 pm
Ran Angel
avatar
A.F.Cer - DC love
-‘๑’- ¤Thiên Thần Tập Sự¤ -‘๑’-
-‘๑’- ¤Thiên Thần Tập Sự¤ -‘๑’-
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 24/05/1995
Đến từ Đến từ : Karatedo Club
Châm ngôn Châm ngôn : Ran Angel
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 24/05/1995
Đến từ Đến từ : Karatedo Club
Châm ngôn Châm ngôn : Ran Angel

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên

he he. bóc đc cái tem. hô hô. thank u.. fic đc lắm. mặc dù lúc đầu mìh tưởg bở là truyện. ra là fic phim

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của DC love

Thu Aug 11, 2011 4:22 pm
Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)
avatar
A.F.Cer - R + S = Love
♥☆.•°Thiên Thần Cấp Cao°•.☆♥
♥☆.•°Thiên Thần Cấp Cao°•.☆♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 26/03/1995
Đến từ Đến từ : Thành phố thiên thần
Châm ngôn Châm ngôn : Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 26/03/1995
Đến từ Đến từ : Thành phố thiên thần
Châm ngôn Châm ngôn : Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên http://afccity.forum-viet.com

Woa, chị Po thật tuyệt, câu chuyện rất hay, đang đến kỳ hồi hộp, em thích tính cách của chị Yoyo mà chị tạo trong fic này lắm, cả anh Ray nữa Very Happy Mong chap tiếp của chị ghê cơ ( đã nhất là mỗi chap của chị dài, đọc đã dễ sợ Very Happy hay là do khoảng cách xa quá nên có cảm tưởng là dài nhỉ Razz )...Yêu yêu chị quá...:X:X:X:X
@ DC : Cuối cùng cậu cũng đã xuất hiện Very Happy

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của R + S = Love

Fri Aug 12, 2011 11:05 am
ngày hôm nay để quên đi ngày hôm qua, ngày hôm nay để hướng tới ngày mai, cuộc sống của ta chính là ngày hôm nay
avatar
A.F.Cer - yenvidiep080297
-‘๑’- ¤Thiên Thần Tập Sự¤ -‘๑’-
-‘๑’- ¤Thiên Thần Tập Sự¤ -‘๑’-
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 08/02/1997
Đến từ Đến từ : thiên đường hạnh phúc
Châm ngôn Châm ngôn : ngày hôm nay để quên đi ngày hôm qua, ngày hôm nay để hướng tới ngày mai, cuộc sống của ta chính là ngày hôm nay
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 08/02/1997
Đến từ Đến từ : thiên đường hạnh phúc
Châm ngôn Châm ngôn : ngày hôm nay để quên đi ngày hôm qua, ngày hôm nay để hướng tới ngày mai, cuộc sống của ta chính là ngày hôm nay

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên http://conankun.yourme.net/

Úi! Fic này còn dễ thương hơn nữa cơ. Chị viết quá ổn lun. Ứơc gì mình cũng đựoc ai đó theo đuổi như vậy*tơ tưởng*

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của yenvidiep080297

Fri Aug 12, 2011 12:13 pm
Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
avatar
A.F.Cer - .:Po_Love:.
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên

yenvidiep080297 đã viết:
Úi! Fic này còn dễ thương hơn nữa cơ. Chị viết quá ổn lun. Ứơc gì mình cũng đựoc ai đó theo đuổi như vậy*tơ tưởng*

Very Happy hehe chẳng phải là e cũng có người theo đuổi rồi sao nè? <cười gian>!!

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của .:Po_Love:.




"Tớ làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của người con gái mà tớ thích chứ?"==> Shinichi vs Ran-----------------> ShinRan Love

"ĐQH ko phải là thần, anh ấy cũng là người, đứng trước tình yêu, anh ấy cũng muốn đc tình yêu bao bọc, anh ấy cũng biết run khi đứng trước người con gái mình yêu....hy vọng cô ấy yêu anh ấy"==> Đơn Quân Hạo vs Thiên Du------------------> Mingen is Forever

"Trên đời này có nhân mới có quả, có muội mới có huynh"==> Vĩnh Kỳ vs Tiểu Yến Tử-------------------> VĩnhYến is one

"Anh cũng ko biết mình làm sao nữa, chỉ đơn giản là anh muốn hôn em"==> Mẫn Thiên Tứ vs Kim Mỹ Toản---------------> BoYo romantic

"Tớ ko vì tình yêu mà giết người nhưng tớ nhất định sẽ ko để người tớ yêu phải chết"==> Shinichi vs Ran---------------> JunpeiShitori sweet

====Tình Yêu của Po đối với họ là 1 tình yêu không bao giờ có hồi kết====

Sat Aug 13, 2011 4:22 pm
Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
avatar
A.F.Cer - .:Po_Love:.
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
♥•.ღ°• Đại Thiên Thần •.ღ°•♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 19/03/1993
Đến từ Đến từ : * Vương quốc truyện tranh *
Châm ngôn Châm ngôn : Khi đến phút cuối nếu ta không bỏ cuộc, thì tuyệt vọng sẽ biến thành hy vọng

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên

Chapter 3:





“ Trong cuộc
sống, không ai có thể biết trước 1 giây sau sẽ xảy ra chuyện gì, vì thế, hãy
nên trân trọng những gì trước mắt. ”! Đó là 1 câu nói, của ai đó, Yoyo quên
rồi. Cô chỉ nhớ mơ hồ lúc mẹ cô qua đời khi cô chỉ mới 10 tuổi, có 1 cậu bé đã
đến và nắm lấy tay cô nói với cô câu này. Vì câu nói đó, cô đã mạnh mẽ đứng lên
và đi đến thành công như ngày hôm nay. Mặc dù rất muốn gặp lại cậu bé đó, nhưng
chuyện cũng đã qua mấy chục năm rồi, đến cả gương mặt cậu ta ra sao cô cũng
không biết. Cô chỉ biết 1 điều là cậu ấy rất thích uống coffee vì cô nhớ, sau
câu nói đó cậu ấy chạy đi tìm 1 tách coffee và đưa cho cô “ Cậu uống đi, uống
coffee sẽ giúp ta giải tỏa tâm lý tốt lắm đó, uống xong, chắc chắn cậu sẽ vui
vẻ trở lại như trước thôi”. Biết là tìm
kiếm 1 người như mò kim đáy bể nhưng cô vẫn không ngừng hy vọng, vì muốn tìm
lại cậu ấy, cô đã cố gắng thi vào ngành pha chế và dành dụm tiền trong suốt
thời gian đi làm thêm sau khi ra trường. Tiệm Army này, là do công sức của cô
mà có và là do câu nói của cậu bé năm xưa. Nhấp 1 ngụm coffee rồi cô chợt thở
dài……….



Đang lẩn quẩn
trong dòng suy nghĩ, Tavia – đứa em gái bị thất lạc của cô – bước ra ban công,
đặt tay lên vai cô như an ủi:



_
Chị hai, ngồi suy nghĩ gì mà đăm chiêu vậy? Nhớ người ta rồi sao?



_ Em sao thế?
Rảnh quá không có chuyện gì làm sao? Tò mò chuyện của chị nữa – Yoyo quay sang



Tavia lấy ly
coffee trên tay Yoyo xuống rồi cô nhăn mặt:



_ Tối rồi chị
còn uống coffee sao? Nó không tốt cho vết thương của chị đâu



_ Chuyện của
chị, chị tự biết cân nhắc mà, có cần em phải lúc nào cũng đi theo nhắc nhở chị
không? – Yoyo lấy lại ly coffee



_ Em là em của
chị, đương nhiên có nhiệm vụ bảo vệ chị rồi. Bởi vì chị là người em yêu nhất mà
– Tavia ôm chầm lấy Yoyo



Cô cười, có lẽ
Tavia chính là hạnh phúc duy nhất trên cuộc đời cô……….



_Con nhỏ này,
chẳng biết làm gì khác ngoài chuyện nịnh chị sao? – Yoyo cốc nhẹ lên đầu Tavia
– Àh đúng rồi, chẳng phải ngày mai em có cuộc phỏng vấn sao?



Nhưng bị nói
trúng tâm sự trong lòng, Tavia nói nhẹ lại, trên gương mặt cô cũng hiện diện 1
sự lo lắng, bồn chồn



_ Em biết rồi,
em cũng chuẩn bị xong hết rồi. Nhưng có điều……….



_ Sao nào? Có
chuyện gì không giải quyết đc thì nói chị, chị sẽ giúp em



_ Cũng không có
chuyện gì. Em chỉ hơi lo thôi. Như chị biết đó, B&Y là cty chuyên về coffee
có tiếng của HongKong, em nghĩ, cuộc phỏng vấn ngày mai chắc sẽ không đ
ơn giản đâu.





Yoyo như thấu
hiểu đc nỗi lo của Tavia. Cô cũng đã từng trải qua thời kỳ đó, nhưng lúc đó, cô
chỉ có 1 mình…Với 1 người từng trải, cô biết mình nên làm gì để giúp
Tavia:



_ Chị nghĩ
không sao đâu, em đừng có lo quá mà mất tự tin. Chị tin chắc em sẽ làm đ
ược mà. Em nên nhớ, em không phải chỉ có 1 mình như
lúc trước, em còn có chị, chị Kenix và anh Kevin luôn ủng hộ em. Ngày mai chị
sẽ đưa em đi phỏng vấn, em cứ yên tâm mà làm cho thật tốt công việc của mình



_ Em biết rồi.
Nhưng chị đưa em đi như vậy chắc sẽ mất nguyên buổi sáng đó. Cửa tiệm tính sao?



_ Không sao
đâu. Chị đã nói với Kenix và Kevin trước rồi, ngày mai họ sẽ giúp chị trông
tiệm. Với lại cửa tiệm chị cũng đối diện cty B&Y, nếu như có gì xảy ra chị
cũng chạy qua đc mà. Đây là cuộc phỏng vấn đầu tiên của em, chị làm sao mà
không thể không đưa em đi chứ, phải không?



Tavia mỉm cười
thật hạnh phúc vì cô biết, lúc nào cô cũng có Yoyo bên cạnh. Cô thật may khi có
đc người chị như Yoyo, cô có đc hơi ấm gia đình cũng là nhờ Yoyo đã tìm thấy cô
ở cô nhi viện, từ đó, cô mới biết thì ra mình còn có gia đình. 1 lần nữa Tavia
ôm chặt lấy Yoyo “Em cám ơn chị nhiều lắm”……………………….



Sáng hôm
sau,Yoyo và Tavia dậy thật sớm để chuẩn bị. Yoyo như làm tất cả mọi việc cho
Tavia. Từ việc chọn áo quần, giày dép sao cho thật lịch sự và thoải mái, cô còn
nhắc nhở mọi thứ cho Tavia……….Đúng 7h, cô chở Tavia đi đến cty B&Y……



15’ sau, chiếc
xe của cô đã đặt trước cửa cty……..



_ Còn 15’ nữa
mới đến giờ. Em đợi chị 1 tí – Yoyo nhìn đồng hồ



Yoyo bước nhanh
xuống xe rồi băng qua đường. Tiệm Army của cô thường thì 8h mới mở cửa nên giờ
này Kenix lẫn Kevin đều chưa đến. Cô lấy chìa khóa trong túi mình ra rồi mở cửa
tiệm. Loay hoay 1 hồi cô bước ra khỏi tiệm, trên tay cô là ly coffee espresso
lạnh. Khóa cửa lại xong xuôi cô băng lại qua đường và đưa cho Tavia ly coffee:



_ Em uống đi.
Nó sẽ giúp em tỉnh táo và tự tin hơn đấy



_ Baley hả chị?
– Tavia cầm ly coffee và hút



_ Món uống yêu
thích của em mà, phải không. Coffee thêm 1 chút rượu Baley? – Yoyo cười



_ Đúng là chỉ
có chị hiểu em nhất – Tavia cười rồi cô tiếp tục thưởng thức ly coffee đầu tiên
trong tay



Yoyo nhìn chiếc
đồng hồ trên tay rồi cô thét lên _ Chết rồi, 7h30 rồi. Vào trong đi, ngày đầu
tiên đi phỏng vấn mà đi trễ là không tốt đâu



Yoyo và Tavia
nhanh chóng đi vào trong cty. Nó không hổ danh là cty nhất nhì HongKong, khi
bước vào, nó làm cho ta phải choáng ngợp bới không gian tiền sảnh. Yoyo và
Tavia đi thẳng lên tầng 10 theo lời cô tiếp tân ở đại sảnh…….



Sau khi đưa ra
thư mời cho anh bảo vệ tầng 10 thì Tavia đc chỉ dẫn đi thẳng vào trong phòng
phỏng vấn cho nhân viên mới, còn Yoyo thì ở ngoài chờ. Hai tay cô lúc này đang
siết chặt lại với nhau, cô nhìn lên trời ẩn đằng sau tấm kính dày và nói thầm “
Cố lên Tavia. Chị tin ở em “.



30’ đã trôi qua
mà vẫn không thấy động tĩnh gì, nỗi lo của cô càng dâng lên. Nhìn xuống, cô
thoáng thấy của tiệm mình đã mở cửa thì cô cũng yên tâm phần nào. Cô nghĩ “
chắc 2 người họ đến rồi “. Và rồi cô lại tiếp tục nhìn đến phòng lúc nãy Tavia
đi vào, cửa phòng bằng gỗ nên cô không thể biết Tavia đang làm gì trong đó.



Đang bồn chồn
không yên, bỗng có tiếng nói đằng sau:



_ Chào cô! Tôi
có thể giúp gì đc cho cô không?



Yoyo quay lại
thì bắt gặp 1 người đàn ông dáng vẻ rất uy phong đang nhìn mình. Cô cảm thấy
ngờ ngợ dường như đã gặp anh ta ở đâu rồi nhưng cô không thể nhớ ra.
Chưa
kịp trả lời thì anh ta lên tiếng như bất ngờ:



_Thì ra là cô
àh? Cô chủ tiệm!



Yoyo ngơ ngác _
Anh biết tôi sao?



_ Tất nhiên. Cô
là Yoyo, cô chủ tiệm coffee Army đối diện cty. Ngày hôm qua tôi đã cùng em mình
đến tiệm cô và ở đó xảy ra 1 xự cố khiến cho cô bị thương. Vết thương của cô
sao rồi? Vẫn ổn chứ?



_ Ơ khoan
khoan! Anh nói anh đi với em àh? Vậy anh là……….. – Yoyo nhíu mày lại suy nghĩ
sự việc ngày hôm qua, nhưng cô vẫn không thể nhớ ra anh



_ Tôi là Âu
Dương Chấn Phong, thường gọi là Bobby…….



Chưa kịp để
Bobby nói hết câu, Yoyo đã nói nhanh _ Vậy chắc em anh là chàng công tử đẹp
trai nhưng nhiều chuyện Raymond – Âu Dương Lâm Phong?



_ Chính xác! Mà
cô đến đây có việc gì vậy? Tôi giúp được gì không? – Bobby cười



_ Cũng không có
gì. Chẳng qua tôi đưa em tôi đến phỏng vấn việc làm thôi. Tôi đang lo, nó ở
trong ấy lâu quá – Yoyo thấp thỏm nhìn vào phòng phỏng vấn



_ Àh đúng rồi,
hôm nay cty tôi có cuộc phỏng vấn tuyển nhân viên. Chẳng hay em cô tên họ là
gì? Để tôi xem tôi có giúp đc gì không?



_ Nó tên là
Phương Dương Di. Àh mà anh đừng làm gì giúp nó, tôi muốn nó xin đc việc ở đây
là nhờ vào thực lực thật sự của nó chứ không phải nhờ vào quen biết. Có thế nó
mới trưởng thành được – Yoyo nhìn thẳng vào Bobby



1 lần nữa Bobby
ngỡ ngàng trước Yoyo. Đúng như suy nghĩ của anh trước đó, Yoyo đúng là cô gái
rất đặc biệt. 1 người chủ tiệm rất hoàn hảo và là 1 người chị rất tốt…



_ Ok tôi biết
rồi, tôi sẽ làm theo lời cô. Àh mà cô có thể cho tôi biết tên đc không?



_ Chẳng phải
anh biết tên tôi rồi sao?



_ Tôi chỉ biết
tên thường gọi của cô là Yoyo, còn tên thật thì………



_ Tôi họ Phương
tên Gia Tuệ!






_ Phương Gia
Tuệ! Ok, chắc chắn tôi sẽ không quên cái tên này – Bobby nhìn chiếc đồng hồ
trên tay mình rồi nói – Tôi có việc phải đi rồi, hẹn gặp lại cô sau nhé.



Yoyo gật đầu
nhẹ rồi Bobby đi lại thang máy bấm số. Như nhớ ra gì đó, anh quay lại nói với
cô_ Àh mà quên nữa, em cô chắc chắn sẽ làm tốt cuộc phỏng vấn hôm nay, bởi vậy
cô đừng lo quá – rồi bước vào thang máy đi đến nơi anh cần đến



Yoyo mỉm cười
trước câu nói của Bobby “ Phải rồi, người ngoài còn tin nó làm đc mình là chị
nó sao có thể không tin chứ. Chắc chắn nó sẽ làm đc, mình tin chắc là vậy! Cố
lên Tavia! “



Đúng 9h thì
điện thoại của Yoyo reo lên. Nhìn trên mặt hiển thị của điện thoại, cô cười rồi
bắt máy “ Sao đây Kenix? Có chuyện gì bên đó àh?.........Rồi nữa àh, cậu v
i anh Kevin, sao lúc nào gặp nhau cũng như sao chổi
đụng với sao hỏa vậy? ...........Tớ hiểu rồi, lại là Kevin nhiều chuyện nói
chọc cậu này nọ n
a chứ gì? Cậu chịu
không nổi cãi lại phải không?..........Hiểu, hiểu rồi…..Chừng nào về t
hỏi tội anh ấy cho cậu. Cậu ráng nhịn đi, đừng làm
khách trong tiệm sợ mà ko dám quay lại đấy……….Thôi thôi đc rồi, tớ giỡn
mà……..uhm, hơn 1 tiếng rồi, chắc tới trưa mới xong, tớ cũng đang lo đây…………Uh,
chừng nào xong tớ và Tavia sẽ chạy qua tiệm liền……..Rồi, tớ biết rồi, ok bye cậu” . Cúp máy Kenix trong cô liền cười
“ đúng là ko ngoài dự đoán, không thể nào để 2 cục nam châm đi cùng hướng
đc”………



Đứng thêm 1
tiếng nữa, 10h đúng Tavia bước ra khỏi phòng phỏng vấn. Cô uể oải bước 1 cách
chậm chạp, còn Yoyo thì chạy nhanh lại chỗ Tavia



_ Sao rồi em?
Ổn hết chứ? – Yoyo hồi hộp



Tavia thở dài
nhìn chị mình, mắt cô đỏ lên



_ Cũng không
tốt lắm chị ạ. Có nhiều câu họ hỏi chuyên sâu về lĩnh vực coffee mà em ko trả
lời đc, em đành nói theo chuyên môn của mình, không biết có bị loại không nữa



Yoyo thở nhẹ,
cô biết, nếu như bây giờ cô buông xuôi theo Tavia thì chắc chắn nước mắt Tavia
sẽ rơi xuống ngay lập tức, 1 điều cô đã tự hứa với lòng sẽ ko bao giờ để nó xảy
ra từ sau khi cô nhận lại Tavia



_ Chị tin ở em.
Em đã cố gắng rất nhiều rồi. Chị tin chắc ông trời cũng đã nhìn thấy sự nỗ lực
của em. Ông trời sẽ không tuyệt đường con người đâu



Tavia nhìn Yoyo
rồi mỉm cười _ Chắc chắn em sẽ là người em hạnh phúc nhất trên đời vì có đc
người chị quá tuyệt vời



_ Thôi, bây giờ
chị em ta về tiệm nhé. Để 2 người họ ở lâu quá trong tiệm chắc c sẽ phải mua
thêm mấy bộ ly mới đó



_ OK! Em cũng
đang cần ly coffee do chính tay chị pha để lấy lại tinh thần ^^



_ Vậy ta đi
nào!. Àh khoan, để chị gọi báo cho Kenix 1 tiếng – Yoyo lấy điện thoại ra



_ Từ đây qua đó
chưa tới 5 phút mà chị, mình qua rồi nói luôn – Tavia nhìn sang cửa tiệm



_ Em biết tính
Kenix rồi đấy, chị ấy bảo sau khi em phỏng vấn xong thì gọi điện liền cho chị
ấy. Nếu không lát về tiệm chị em ta sẽ mệt cái lỗ tai ấy



Tavia cười rồi
đứng nhìn Yoyo bấm điện gọi cho Kenix. Cô nghĩ lại buổi phỏng vấn lúc nãy, có
lẽ, cô không đủ sức để đứng 1 chân trong B&Y. Nghĩ đến đó,, cô liền nhìn
qua Yoyo, cô có cảm giác như mình đã có lỗi với Yoyo. Cúp máy Kenix xong, Yoyo
và Tavia khoác tay nhau vào thang máy. Cả 2 nói chuyện rất vui vẻ trong suốt
thời gian thang máy xuống tầng trệt! “ Két….” Cái thang máy như bị trục trặc gì
đó, nó đứng lại ko hoạt động nhưng cửa thang máy lại mở ra. Yoyo nhìn lên trên
thì nó để “Tầng VIP”, cô liên tục bấm xuống tầng trệt nhưng dường như nó bất
động, ko 1 chút nhúc nhích



_ Có chuyện gì vậy chị? – Tavia ngạc nhiên


_ Chị không
biết nữa. Hình như nó bị trục trạc ở chỗ nào đó rồi. Thôi chị em mình ra đi cầu
thang bộ đi – Yoyo bực mình



Tavia nghe theo
Yoyo cô liền bước ra ngoài. Cả 2 đi lòng vòng nhưng ko hề thấy cái cầu thang bộ
nào. Cả tầng đều rất thoáng, chỉ có vỏn vẹn 3 phòng nhưng khung cảnh lại đc
trang trí khác hẳn cái tầng 10 lúc nãy……



_ Đây là chỗ
nào vậy? Sao chẳng có cái cầu thang nào? Có mỗi 1 cái thang máy. Chị em mình
biết tính sao đây? – Tavia nhăn mặt lại sau khi đi lòng vòng



_ Hình như là
tầng VIP đấy. Có mỗi 3 phòng, để chị bắt điện thoại gọi cho tiếp tân lên – Yoyo
xoay xoay cái điện thoại, lúc để đưa nó lên trên, lúc thì xuống dưới – Trời ạ,
không có sóng!



_ Hả? Không
phải vậy chứ? Ở ngoài sảnh chứ có phải là trong thang máy đâu mà không có sóng
vậy trời? – Tavia lôi cái di động của mình ra, cô cũng hét lên – Không có thật
hả trời?



Đang loay hoay
không biết làm sao thoát ra khỏi chỗ này thì bỗng có tiếng hét lớn của ai đó từ
trong phòng chính giữa “ CÁC NGƯỜI LÀM ĂN NHƯ VẬY ĐÓ SAO? ĐÂY LÀ CTY B&Y
CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ CÁI CHỢ ĐÂU MÀ MUA BÁN KHÔNG HỢP ĐỒNG NHƯ VẬY! BÂY GIỜ CÁC
NGƯỜI CÒN ĐƯA MẤY LOẠI COFFEE KHÔNG RÕ NƠI SẢN XUẤT ĐÓ VÀO KHÂU XUẤT KHẨU CỦA
CTY NỮA. NẾU NHƯ CÓ CHUYỆN GÌ XẢY RA ĐỐI VỚI NGƯỜI TIÊU DÙNG THÌ CÁC NGƯỜI CÓ
CHỊU TRÁCH NHIỆM ĐC KHÔNG? “. Yoyo và Tavia giật bắn người lên khi nghe tiếng
la đó. Cả hai nhìn nhau rồi mon men đi lại gần cửa phòng đó……Cũng may 3 phòng ở
trên đây đều làm bằng cửa kính nên nếu
nhìn thật kỹ sẽ thấy đc toàn bộ sự việc đang xảy ra trong phòng. Yoyo rất bất
ngờ khi thấy Bobby đang đứng dậy nói với vẻ rất tức giận, dường như tiếng hét
lúc nãy cũng là của anh ấy……



“ Là lỗi tại tôi, tại tôi quá chủ quan cứ ngỡ
rằng………..” – 1 người đàn ông khác lên tiếng.



“ ANH NÓI THỬ CHO TÔI NGHE XEM ANH ĐÃ LÀM Ở
ĐÂY ĐC BAO NHIÊU NĂM RỒI, MART? “



“ Dạ, cũng gần
6 năm “






“ ANH CŨNG BIẾT
NÓI LÀ 6 NĂM CƠ MÀ. 6 NĂM QUA ANH KHÔNG HỀ BIẾT RÕ VIỆC MÌNH ĐANG LÀM LÀ GÌ SAO?
VÀ CTY CỦA ANH ĐANG LÀM CÓ VỊ TRÍ GÌ TRONG THỊ TRƯỜNG COFFEE SAO?



Giọng của người
đàn ông đó trùng lại, lí nhí nói




Tôi……….tôi……tôi xin lỗi giám đốc. Tôi hứa sẽ không tái phạm lại lần sau nữa “



Bobby ngồi
xuống, rồi nhìn Mart 1 cách đanh thép:



“ Tất nhiên sẽ không có lần sau nữa. Anh hãy
chuẩn bị nhận đơn thôi việc đi là vừa “



“ Giám…….giám đốc……..xin ông hãy cho tôi 1 cơ
hội nữa. Dù gì tôi cũng đã phục vụ cty này gần 6 năm rồi, đóng góp cũng không
ít……….”



“ Tôi không
muốn nghe anh nói nữa. Những gì anh đã làm cho cty này thì anh sẽ nhận lại mức
tiền lương phù hợp với công sức anh đã bỏ qua”



“ Nhưng, tôi không thể để mất công việc này
đc. Xin giám đốc………” Mart nài nỉ



“ Việc gì tôi đã quyết định thì sẽ không bao giờ
rút lại. Mandy, cô sẽ phụ trách cho đợt hàng vừa xuất khẩu, tôi không muốn nó
tồn tại trên thị trường coffee dưới mác tên cty B&Y. Tan họp! “



“ Vâng, tôi sẽ làm theo ý giám đốc “ – cô gái
tên Mandy trả lời



Nghe tới 2 chữ
tan họp thì Yoyo và Tavia liền chạy ra góc khuất sau thang máy đứng. Vì họ
nghĩ chắc chắn mọi người sẽ đi ra ngoài
sau khi cuộc họp chấm dứt. Họ dõi mắt theo cánh cửa phòng họp và nghĩ thầm chắc
chắn thang máy sẽ đc sữa lại sau khi mọi người bước ra ngoài, đến lúc đó thì
Yoyo và Tavia cũng sẽ đc thoát khỏi cái tầng này. NHưng chờ đến 10’ sau, thì
tuyệt nhiên vẫn không có ai bước ra khỏi phòng. Cả 2 mon men 1 lần nữa đến cửa
phòng đấy mà nhìn vào, nhưng lần này thì ko may như lần trước chân của Tavia
đột nhiên dẫm phải chân của Yoyo làm cô la lên “OÁI! ĐAU”. Giọng của Bobby
trong phòng lần nữa vang ra ngoài



“ AI ĐẤY ?”


Yoyo và Tavia
đang lúng túng không biết làm sao thì 1 người bước ra



_ 2 cô là ai?
Sao lại lên đc đây?



Yoyo giật mình,
nhìn lên với vẻ hơi hoảng sợ



_ Ơ, không phải
chúng tôi cố ý nghe lén đâu, chẳng qua là…………..



Bobby ở trong
cảm thấy giọng nói nghe quen quen, anh liền bước ra cửa



_ Yoyo? Sao cô
lại ở đây?



Yoyo lúng túng
không biết trả lời với Bobby ra sao thì Tavia lên tiếng



_ Tại cái thang
máy ấy bị hư nó dừng lại bất ngờ trên đây nên chúng tôi bất đắt dĩ mới ở đây
thôi. Cũng tại trên tay không có cái cầu thang nào ngoài cái thang máy đang
trục trạc đó. Tôi cũng đã thử lấy điện thoại gọi cho tiếp tân nhưng ở đây không
có sóng – Tavia nói 1 hơi



Bobby gật đầu,
hiểu ra sự việc _ Thì ra là vậy. Thôi, 2 cô vào trong này rồi ta nói chuyện



Tavia dìu Yoyo
vào trong phòng. Cả 2 rất ngạc nhiên khi thấy trong phòng không còn ai ngoài
Bobby và người đàn ông vừa ra mở cửa mặc dù trong phòng họp lúc nãy có đến
khoảng 10 người, mà lại không có ai ra khỏi cửa sau khi tan họp.



_ 2 cô ngồi
xuống đi – Bobby chỉ tay vào ghế



Yoyo và Tavia
lặng lẽ ngồi xuống, lặng lẽ nhìn Bobby và người đàn ông ngồi kế anh mà không
biết nói gì



_ 2 cô sao thế?
Sao không nói gì cả vậy? – Bobby lên tiếng



_ Àh, tại………..


_ Hay cô còn sợ
những câu nói của tôi khi nãy? Bobby nhìn Yoyo



Tavia nhìn
Bobby với vẻ hơi sợ. Vì nếu như cô may mắn trúng tuyển vào làm ở cty
B&Y thì Bobby sẽ là sếp của cô. Nghe
những câu nói của anh khi nãy đối với 1 nhân viên cấp dưới thì cô nghĩ anh
không phải là 1 người sếp dễ tính, mà còn trái lại………



_ Anh…..anh là
tổng giám đốc hả?



_ Àh, có phải
cô đây là Phương Dương Di, em gái vừa đi phỏng vấn của cô?



_ Phải, tôi là
Phương Dương Di, anh cứ gọi là Tavia cũng đc – Tavia nói nhẹ



_ Để tôi giới
thiệu, tôi là Âu Dương Chấn Phong, nguyên là tổng giám đốc của cty B&Y,
thường gọi là Bobby – Bobby chỉ tay sang người đàn ông im lặng như không kém
phần quan trọng trong cty – Còn đây là Lâm Văn Long, quản lý phụ trách hương vị
coffee trong cty, gọi là Frankie



_ Hân hạnh, tôi
còn là người bạn rất thân với tổng giám đốc đây – Frankie cười



Yoyo và Tavia
im lặng không biết nói gì. Nếu như Tavia thật sự trúng tuyển thì công việc của
cô sau này chắc chắn sẽ không đơn giản



_ Àh, còn tôi
là Phương Gia Tuệ, gọi là Yoyo. Em tôi thì chắc 2 anh biết rồi, tôi vừa nói
xong



Đang nói chuyện
vui vẻ thì điện thoại của Yoyo reo lên, nhìn lên màn hình là 2 chữ “Kevin”. Cô
giật mình “ Chết rồi, có chuyện rồi “………… Cô nhìn sang Tavia với đôi mắt đầy ẩn
ý, Tavia như hiểu đc chị mình muốn nói gì nên cô gật đầu nhẹ, rồi Yoyo bắt máy
“ Alô, e nghe đây…….Àh không, không có gì, chả là có tí trục trặc ấy
mà……….Không có gì quan trọng đâu………Rồi rồi em biết rồi, em và Tavia sẽ về liền
mà không 1 chút thương tích nào nữa đâu………..Uhm, thôi tí nữa về nói nha, bye
anh”. Sau khi cúp máy cô thở dài 1 cách mệt nhọc rồi quay sang Bobby



_ Àh giám đốc,
anh có thể gọi nhân viên lên sửa thang máy không?



_ Gọi tôi là
Bobby đc rồi, không cần khách sáo vậy đâu



_ Ở đây cũng
còn thang máy mà, đâu cần gọi nhân viên lên sửa – Frankie thản nhiên nói



_ Còn sao?
Không thể nào, tôi và chị Yoyo đã đi quanh đây mấy lần rồi. Ngoài cái thang máy
bị hư ra thì tuyệt nhiên không còn thang máy nào khác, kể cả cầu thang bộ -
Tavia lắc đầu



_ Còn đấy. Àh,
thôi chúng ta cùng đi luôn đi. Cũng đến giờ ăn trưa rồi – Bobby nhìn đồng hồ



Yoyo và Tavia
ngẩn ngơ không nói gì đi theo Bobby và Frankie. Họ đưa 2 cô đi xuống cuối phòng
thì cả 2 đều bất ngờ khi thấy ở đây còn có 1 thang máy khác nữa. Thang máy
trong phòng?!? Một điều không thể t
ưởng, dù có tưởng tượng đến mấy
Yoyo lẫn Tavia đều không thể ngờ đến thang máy lại có thể có trong tr
ường hợp này. 2 chị em lặng lẽ bước theo họ vào
thang máy và chẳng mấy chốc đã xuống tới tầng trệt……………
























Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của .:Po_Love:.




"Tớ làm sao có thể hiểu được suy nghĩ của người con gái mà tớ thích chứ?"==> Shinichi vs Ran-----------------> ShinRan Love

"ĐQH ko phải là thần, anh ấy cũng là người, đứng trước tình yêu, anh ấy cũng muốn đc tình yêu bao bọc, anh ấy cũng biết run khi đứng trước người con gái mình yêu....hy vọng cô ấy yêu anh ấy"==> Đơn Quân Hạo vs Thiên Du------------------> Mingen is Forever

"Trên đời này có nhân mới có quả, có muội mới có huynh"==> Vĩnh Kỳ vs Tiểu Yến Tử-------------------> VĩnhYến is one

"Anh cũng ko biết mình làm sao nữa, chỉ đơn giản là anh muốn hôn em"==> Mẫn Thiên Tứ vs Kim Mỹ Toản---------------> BoYo romantic

"Tớ ko vì tình yêu mà giết người nhưng tớ nhất định sẽ ko để người tớ yêu phải chết"==> Shinichi vs Ran---------------> JunpeiShitori sweet

====Tình Yêu của Po đối với họ là 1 tình yêu không bao giờ có hồi kết====

Sun Aug 14, 2011 5:28 pm
Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)
avatar
A.F.Cer - R + S = Love
♥☆.•°Thiên Thần Cấp Cao°•.☆♥
♥☆.•°Thiên Thần Cấp Cao°•.☆♥
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 26/03/1995
Đến từ Đến từ : Thành phố thiên thần
Châm ngôn Châm ngôn : Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 26/03/1995
Đến từ Đến từ : Thành phố thiên thần
Châm ngôn Châm ngôn : Hy vọng các bạn sẽ luôn ủng hộ cho AFC! :)

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên http://afccity.forum-viet.com

Đọc được một nửa, tạm thời em com một nửa nha, tại tối rồi nên mama bắt ngủ, sorry chị, mạch văn vẫn trôi chảy, câu chuyện đã trở nên hấp dẫn hơn khi xuất hiện tuyến nhân vật mới, tiếp theo thì...đợi sáng mai đọc xong em sẽ com tiếp, hihi, yêu chị nhiều!

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của R + S = Love

Sat Sep 10, 2011 7:04 pm
Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa tình yêu.
avatar
A.F.Cer - Shiori Angel
-‘๑’- ¤Thiên Thần Tập Sự¤ -‘๑’-
-‘๑’- ¤Thiên Thần Tập Sự¤ -‘๑’-
Mình là : Nữ Birthday Birthday : 26/03/1999
Đến từ Đến từ : Xứ sở thần tiên
Châm ngôn Châm ngôn : Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa tình yêu.
Mình là : Nữ
Birthday Birthday : 26/03/1999
Đến từ Đến từ : Xứ sở thần tiên
Châm ngôn Châm ngôn : Trên thế gian này chẳng có vị thần nào đẹp hơn thần mặt trời, chẳng có ngọn lửa nào kỳ diệu hơn ngọn lửa tình yêu.

Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love
Xem lý lịch thành viên

hay qá ss mau mau ra chap mới nhé chị ^^

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của Shiori Angel

A.F.Cer - Sponsored content


Bài gửiTiêu đề: Re: [fic] Coffee Love

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Chữ kí của Sponsored content

[fic] Coffee Love

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
(A)ngel's (F)riends (C)lub :: Nơi trí tưởng tượng bay...luôn :: Fanfic khác-
Angel Friends Club
Copyright A.F.C 2011. All rights reserved
Powered by Forumotion PHP 2.0
Xem tốt: 1024x768 - Firefox
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs